Đi Tam Giác Vàng [ Golden Triangle ]



5 năm trước, lần đầu tiên đi Chiang Mai tôi cũng xon xen đi Tam Giác Vàng. Thời đó đi là vì tò mò muốn biết cây thuốc phiện nó ra sao nên nghe bạn rủ đi là xách đít đi ngay chứ không hề để ý chi đến văn hóa hay lịch sử gì cả vậy nên đi đến đó là lo đi hỏi khu trồng thuốc phiện rồi nhào vô coi & chụp vài tấm hình… xong về rồi thôi. Lần này đi Chiang Mai, sau khi hội ý với mấy người bạn đi cùng, chúng tôi quyết định ghé lại Tam Giác Vàng.

Tam Giác Vàng là địa danh nổi tiếng về sản xuất & buôn bán thuốc phiện trong quá khứ mà nói ra thì ai cũng biết. Chỉ cần gõ ba chữ này trên Google một phát là hàng triệu kết quả hiện ra ngay cho những ai muốn tìm hiểu sâu xa hơn về vùng đất này, tôi chỉ copy lại từ Wikipedia vài dòng về nơi đây cho những ai làm biếng mở thêm một tab mới để search biết về nơi này một cách đại khái là: “Tam giác Vàng (tiếng Anh : Golden Triangle - tiếng Thái :สามเหลี่ยมทองคำ ) là khu vực rừng núi hiểm trở nằm giữa biên giới ba nước Lào, Thái Lan, Myanma, nổi tiếng là nơi sản xuất thuốc phiện lớn nhất thế giới. Nằm trên bờ sông Mêkông thuộc địa phận thành phố Chiang Rai- một tỉnh biên giới miền Bắc Thái Lan, nơi đây những năm 70 đã từng là đại bản doanh của trùm thuốc phiện Khun Sa khét tiếng, nhưng ngày nay không còn trồng thuốc phiện nữa mà trở thành khu du lịch sinh thái lý tưởng, theo đó, những cánh đồng anh túc năm xưa được thay bằng những thửa ruộng hoa màu, cây trái quanh năm xanh tốt.”


hoa anh túc





Từ Chiang Mai, chúng tôi mướn xe đi Tam Giác Vàng sau khi ăn xong buổi sáng no nê với món hũ tiếu cá viên kiểu Thái & uống 1 ly café to. Kỳ kèo trả giá với chủ xe mướn, cuối cùng chúng tôi phải trả gần 4 ngàn baht cho chuyến đi khởi hành từ 7h sáng đến đêm khuya cho quãng đường dài hơn 600km cả đi & về cùng với tài xế nói được tiếng Anh, bao tiền xăng & xe có thể dừng lại bất kỳ nơi nào trên đường chúng tôi thích. Đường sá ở Thái khá tốt, cho dù đây là vùng núi cao nhưng đường đa phần luôn có 4 đến 6 lane xe phẳng lì & dù đi quanh co đèo dốc nhưng không cảm thấy nguy hiểm vì biển báo & cách chạy xe của người Thái rất biết  nhường nhịn, theo luật nghiêm chỉnh nên ngồi xe ai cũng yên tâm & có thể đánh một giấc trong suốt hành trình…

Sau gần 4h chạy xe có nghỉ ngơi dọc đường để ăn trưa, uống café, ghé qua White Temple & ngâm chân nước nóng ở rest area, cuối cùng chúng tôi đã đến Tam Giác Vàng lúc đầu giờ chiều. Tam Giác Vàng bây giờ là điểm thu hút rất đông du khách ở miền Bắc Thái & đa số là khách Tây hay những người tò mò thích khám phá chứ không phải là nơi an dưỡng hay shopping ăn chơi. Mùa này trời không nóng lắm nhưng nắng chiều ở đây cũng đủ làm tôi toát mồ hôi… Tuy nhiên, những cơn gió nhẹ mang hơi nước từ dòng Mê Kông đã làm cho không khí bớt nóng bức, tạo cảm giác dễ chịu hơn.

Phải công nhận người Thái rất giỏi làm du lịch. Như lần trước tôi đi cầu sông Kwaii, trước khi đến tôi cứ tưởng tượng sẽ có cái gì đó hoành tráng lắm như coi phim thế nhưng đến nơi rồi thì thấy… chẳng có gì. Nhưng quan trọng đó là cách làm du lịch của họ, cách quảng bá, cách thêm các dịch vụ cộng thêm… làm cho những nơi chỉ là di tích, phế tích đơn điệu nhưng du khách đến lại thỏa chí tò mò & hơn cả là họ được hiểu thêm nơi ấy một cách dễ dàng chứ không quá phức tạp khó hiểu như ở những đất nước khác.











Từ trên cao, nhìn khu Tam Giác Vàng sẽ thấy Lào bên phải, Miến Điện phía trên bên trái & xa xa trên cao kia là Trung Quốc. Nơi đây vào những năm 50-70 là khu vực khét tiếng trồng & buôn bán thuốc phiện. Địa danh này nổi tiếng khắp thế giới & nghe nói trước đây rất nguy hiểm. Bắn nhau, giết nhau xảy ra như cơm bữa & biết bao sinh mạng đã bỏ xác tại đây. Du khách đến Tam Giác Vàng là đến bên lãnh địa của Thái. Người Thái cho xây một tượng Phật to màu vàng nhìn từ xa đã thấy mòn mọt & nổi bật màu vàng chói dưới nắng. Xung quanh khu vực này là các hàng quán, bảo tàng thuốc phiện & cũng gần đó là một ngôi chùa cổ nằm trên đồi cao, đồi cao ấy tôi thấy là điểm ngắm nhìn Tam Giác Vàng có view đẹp nhất!

Nhìn sang phía tay trái là nước Lào. Du khách đa phần đến đây sẽ mua vé lên tàu chạy dọc theo sông để ngắm nhìn hai bên sông. Tàu chạy sát với đất Miến Điện sẽ thấy một khu resort casino ngói đỏ đang xây dựng. Bên địa phận Lào cũng có nhiều casino resort đang xây dựng hòng đón khách từ phía đất Thái sang chơi như kiểu Cambodia xây resort ở biên giới hút khách Việt mình vậy. Tôi cùng mấy người bạn cũng lên tàu đi dọc theo con sông ấy nhưng không đi loại tàu to mà đi chiếc xuồng máy nhỏ với giá 300 baht/ người. Người lái Tàu người Thái nói tiếng Anh khá tốt. Anh ấy ngạc nhiên khi thấy chúng tôi là người ViệtNam vì đa phần dân Tây hay mấy nước khác chứ rất ít khi gặp khách người Việt dù biết là người Việt mình đến Thái rất đông… nhưng đa phần họ đi Bangkok, Pattaya là chính. Sau khi biết chúng tôi là người Việt, anh lái tàu dẻo mồm nói chúng ta là anh em, anh em trong khối ASEAN làm tôi thán phục về cách thể hiện sự khôn khéo trong giao tiếp, làm cho du khách thấy thân thiện hơn chỉ bằng một câu nói đơn giản vô cùng.








Anh lái xuồng phóng như tên lửa trên sông làm tôi muốn rớt tim ra ngoài khi xung quanh mình là dòng Mekong đỏ ngầu tôi chắc chắn là sâu lắm. Vừa lái anh ta vừa chỉ cho chúng tôi cảnh vật hai bên. Dạo trên sông chừng hơn 15’ anh ta bắt đầu tăng tốc hướng về phía nước Lào.

Lên bờ, vậy là tôi đã đặt chân đến đất Lào. Chỉ tốn tiền mua vé 20 baht cho việc nhập cảnh vào Lào mà không cần phải xuất trình hộ chiếu. Đây là khu đầy hàng quán, đa số là hàng Tàu, hàng Thái & các sản phẩm bạc, thủ công mỹ nghệ của Lào rất ít. Ấn tượng của tôi về nơi đây không phải là cảnh vật vì chỗ này chẳng có gì đẹp mà muốn ngắm cảnh đẹp Lào thì phải lên tận Luang Phrabang hay những vùng khác của bắc Lào mới đẹp mà ấn tượng là con người Lào. Họ rất hiền lành. Tôi lựa mua vài món đồ lưu niệm bằng bạc, họ tận tình chỉ cho tôi nên lấy cái nào là bạc, cái nào là giả bạc… rồi cái nào là hàng Tàu, cái nào là hàng Thái… chứ không phải bán được cái nào là bán bằng mọi giá. Lựa chọn, trả giá… cầm lên thả xuống nhưng không mua thì họ cũng cười vui vẻ. Nụ cười hiền hậu của khuôn mặt chân chất tôi chẳng thể nào quên.

Tôi dự định xin ở lại homestay nơi đây cho biết nhưng hỏi ra thì cảnh sát không cho vì du khách sang Lào như kiểu chúng tôi chỉ được qua về lại trong ngày vậy nên chúng tôi phải quay lại đất Thái sau đó để rồi ngồi xe 4 tiếng đồng hồ chạy ban đêm trên con đường đèo dốc quanh co để trở về lại Chiang Mai. Cảm giác ngồi trên xuồng nhỏ lúc chạng vạng lao vun vút trên sông đã nhưng thật sự lo sợ… cứ lo nếu xui xẻo xuồng có vấn đề gì thì mình chỉ có tiêu giữa dòng Mekong mênh mông kia thôi…










Cục cân dùng để đong đo thuốc phiện ngày trứơc.




Tam Giác Vàng nổi tiếng là vùng đất của cây thuốc phiện nhưng bây giờ vùng đất của Tam Giác Vàng trên đất Thái không còn trồng nữa. Có chăng thì ở những nơi xa xôi hẻo lánh hay bên Miến Điện, Lào… còn trồng nhưng trồng nhưng có lẽ trồng trong bí mật. Khu bảo tàng cây thuốc phiện chỉ còn chưng bày mô hình của sự phát triển cây thuốc phiện từ hạt giống lớn lên thành trái, cách chế biến thuốc phiện, các loại ống hút thuốc phiện & phương tiện cân đong thuốc phiện. Vạt hoa thuốc phiện tôi chụp ở bài viết này phía trên là cách đây 5 năm lúc đó chưa bị phá đi chứ bây giờ thì không còn cho du khách xem nữa. 





Nếu đến Chiang Mai, bạn nên bỏ một ngày để đi Chiang Rai thăm White Temple, các ngôi đền khác ở đây & ghé vùng Tam Giác Vàng rồi đi thuyền trên sông Mekong & nhớ dừng chân qua đất Lào cho biết. Tam Giác Vàng chỉ là vùng đất nhỏ chẳng có những thứ ăn chơi cho bạn thưởng thức nhưng với những ai thích khám phá, thích đến những vùng đất lẫy lừng trong quá khứ thì đừng quên Tam Giác Vàng. Cảm giác đặt chân lên vùng đất mấy chục năm trước đây đầy rẫy thuốc phiện, các tay súng bắn giết thanh toán nhau vì chất gây nghiện chết người đắt tiền này cũng thú vị lắm, bạn tin tôi đi, tôi không nói sai đâu!


Tam Giác Vàng, 26/11/2011.

Xem thêm ảnh Chiang Mai, Chiang Rai của chuyến đi này tại ĐÂY

Vu Dinh Toan

About Vu Dinh Toan

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :