Đi bảo tàng Louvre ngắm nụ cười nàng Mona Lisa


Vậy là đã là ngày thứ ba ở Paris. Sáng nay đúng theo lịch tôi định thì đi thăm một người quen, tuy nhiên do thay đổi đột ngột giờ chót nên thành ra vỡ kế hoạch. Đang loay hoay suy tính không biết nên đi đâu thì cô chủ nhà tôi trọ trong thời gian ở Paris bảo " hôm nay là chủ nhật đầu tiền trong tháng, bảo tàng Louvre miễn phí vào cổng cho tất cả mọi du khách". Vậy là buồn ngủ gặp chiếu manh, tôi tức tốc ra mua vé tàu Metro đến Louvre để rồng rắn xếp hàng vào bảo tàng cho biết.




Bảo tàng Louvre theo tôi biết là bảo tàng to nhất thế giới. Theo như những người ở Paris bảo thì có khi phải mất cả tháng mới đi xem hết mọi thứ trưng bày trong bảo tàng Louvre. Nhìn cảnh du khách xếp hàng dài dưới trời nắng chang chang mới thấy văn hóa xếp hàng ở Việt Nam mình chẳng có. Ở đây xếp hàng dài vậy mà không ai nhăn nhó lo ó gì cả, cứ nhẫn nại nhích từng bước... & tôi cũng vậy, xếp hàng 1 tiếng đồng hồ dưới trời nắng chói chang mùa hè Paris làm cho làn da trâu của tôi càng thêm đen bóng như dân Phi châu để rồi cuối cùng cũng được đặt chân vào bảo tàng to nhất thới giới ấy & tận mắt ngắm nhìn những bức tranh cổ xưa từ thời Phục Hưng thuộc hàng báu vật vô giá của nhân loại này.







Nếu ai đã từng xem phim De Vinci Code chắc chắn sẽ nhận ra những tấm hình tôi chụp ở đây ngay lập tức. Kim tự tháp bằng kiếng ấy là cổng vào của bảo tàng Louvre. Vào đây, tất cả túi xách, ba lô... của du khách sẽ được soi qua máy kỹ càng nhằm bảo đảm an ninh như những điểm du lịch khác. Do tôi mồ côi về kiến thức hội họa nên tôi không bỏ nhiều thời gian để xem nhiều thứ trong bảo tàng Lourve mà quyết định chỉ vào xem tận mắt bức tranh vô giá "nụ cười nàng Mona Lisa" thôi là quay ra để đi lanh quanh tiếp... Qua mấy lần lên xuống thang cuốn rồi cứ theo chỉ dẫn của bảo tàng... quẹo qua quẹo lại, lên cầu thang tiếp tục, rẽ trái, quẹo phải... cuối cùng nàng Mona Lisa cũng đã hiện ra trước mắt tôi.







Không riêng gì tôi mà hầu như đa số du khách đến đây cũng lắm người mồ côi kiến thức hội họa như tôi. Có điều bức tranh vô giá với nụ cười bí hiểm của nàng Mona Lisa kia thì quá nổi tiếng nên ai cũng biết & muốn được chiêm ngưỡng. Phải nói là người Pháp giỏi thiệt, tranh của tác giả người Ý nhưng lại được đặt ở bảo tàng đất Pháp mà không chỉ có bức tranh này mà còn vô số những bức tranh đắt giá khác được trưng bày ở đây nữa... 







Nàng Mona Lisa được đặt sau một tấm kiếng chống tia flash của máy ảnh & du khách đứng cách xa để ngắm, chụp ảnh chứ không được lại gần. Nàng Mona Lisa không để ý đến lực lượng bảo vệ mình đang canh cánh canh cho nàng ấy mà nàng cứ việc nhoẻn miệng cười một nụ cười bí hiểm đáng giá triệu đô với du khách. Nghe nói nàng đã bị trộm rinh đi một lần rồi nhưng sau đó lại được tìm thấy lại & đặt nàng lại vị trí củ ở Lourve & người ta canh giữ nàng cẩn thận hơn rất nhiều.


Ngắm chán chê nàng xong, chụp hình nàng xong... tôi bắt đầu quanh quanh xem & chụp hình vài bức tranh, pho tượng nữa rồi rời Louvre đi tiếp nơi khác. Phải nói là ở đây nhiều tượng đàn ông nude thật. Tượng nào cũng trong tư thế Adam hùng dũng nhưng "hàng họ" thì có vẻ tỉ lệ nghịch với thân thể tráng kiện kia quá chừng :)









Rời Louvre, tôi xuống Metro lên nhà thờ Đức Bà để đi dạo theo bờ sông Seine đoạn này. Dù trời nắng nhưng gió từ sông Seine thơ mộng kia làm cho mình thấy không chút nóng nực mà còn se se lạnh. Ngắm những con tàu chở đầy du khách trên sông, nhìn những du khách đạp xe, thả bộ bên bờ sông Seine tự nhiên thấy nhớ dòng sông Hàn quê nhà quá đỗi. Dòng sông quê tôi không có những tòa nhà cổ xưa soi bóng, không ngập tràn du khách như Paris nhưng vẫn có nhiều cái làm tôi nhớ đến... đơn giản bởi đó là dòng sông của quê hương tuổi thơ tôi.




Theo đại lộ St Michel, tôi tạt qua ngôi trường đại học lâu đời nhất châu Âu Sorbonne, ngôi trường cổ xưa với kiến trúc tuyệt đẹp làm tôi ngỡ ngàng ồ lên thích thú. Tiếc là hôm nay chủ nhật nên tôi không vào bên trong được để ngắm nhìn ngôi trường xưa ấy như lần trước tôi thả mình trong buổi chiều tà ở đại học Havard danh tiếng ở thành phố Boston đẹp xinh thân yêu kia.






Rồi lại cứ lang thang theo đại lộ St Michel rợp mát... vườn Luxembourge hiện ra xanh ngắt trước mắt tôi xanh đẹp như vườn hoa trong truyện cổ tích. Khu vườn này mùa thu chắc là sẽ đẹp lắm bởi những cánh lá phong xanh kia khi ngã màu vàng đỏ sẽ tuyệt vời lắm đấy mà.




Chiều muộn, trời  Paris vẫn còn sáng trưng như ban ngày ở xứ mình. Tôi khá mỏi chân nên ghé vào quán cafe bên đường uống ly cafe nghỉ chân & ngắm phố. Cafe Paris hầu như toàn kiểu outdoor đặt bàn ra phía ngoài để khách ngắm phố phường & hay nằm ở góc phố hai mặt tiền. Quán cafe ở đây nho nhỏ xinh xinh phục vụ các món ăn Tây, bia & cafe thơm phức kiểu Pháp. Chọn góc ngồi dưới tán cây bóng mát thay vì phơi nắng như dân Tây, tôi húp từng ngụm cafe esspresso ngon lịm nhìn những du khách đang ngược xuôi trên phố chiều Paris ngập tràn ánh nắng. Người Paris thong dong tận hưởng cuộc sống, họ sống chầm chậm, hưởng thụ chứ không bon chen hối hả như người Mỹ, người Sin... đưa tách cafe lên miệng, mùi cafe thơm phức sộc lên mũi làm tôi thấy nhớ nhớ... tôi nhớ ly cafe sữa đá Việt Nam ngon ngất ngây ở xứ mình quá chừng chừng.


Bonus cái hình có thằng tui đen thui ở Lourve đây... đi chơi 1 mình khổ nhứt là vụ nhờ người khác chụp hình cho mình... hên gặp người biết chụp không nói chi, chứ xui là gặp người chụp cứ mất đầu, cụt chưn hay cảnh cảnh đi 1 nơi người đi 1 hướng không à rứa nên bữa giờ chưa được cái hình mô nên hình hết cả :(


Paris, 03 Jul 2011.

Vu Dinh Toan

About Vu Dinh Toan

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :